"Nguyên Cầm? Nguyên Cầm nào gọi ngươi? Tại sao ngươi có thể tùy ý bỏ lại Đường nhi một mình?!"
Phàn Phù Dung quỳ giữa sảnh đường, gương mặt trầm trọng chất ngất âu lo, nàng biểu hiện lộ rõ ra ngoài như vậy là đang thực sự vô cùng lo lắng cho Phương Hải Đường.
"Thưa, có một gia nô bảo mẫu thân con cần tìm rất gấp gáp, dự định đi rồi sẽ quay lại ngay, và sau khi chính mẫu thân nói không hề cho gọi thì con đã trở lại rất nhanh, nhưng mà..."
Nguyên Cầm Nguyên Thi nhíu mày nhìn nhau, quả nhiên sự thể xảy ra có điều khuất tất.
Từ sau khi biết chuyện tới nay chỉ trôi qua chừng một canh giờ nhưng thần sắc Nguyên Thi nhợt nhạt thấy rõ, Nguyên Cầm phải ở một bên dìu nàng, chờ đợi ba người nam nhân trong Nguyên phủ trở về.
"Tại sao Đường nhi bị bắt đi mà ngươi thì không? Đáng lẽ ngươi cũng nên bị bắt theo mới đúng chứ?"
Hàn Yên ngồi trên ghế chủ mẫu nghi hoặc nhìn xuống Phàn Phù Dung.
"Con không biết, không biết vì sao lại..."
Hàn Yên đập bàn làm chén trà rơi xuống đất vỡ nát, cắt ngang lời Phàn Phù Dung. Nàng bước xuống gần chỗ Phàn Phù Dung, giơ cao tay định hạ cái tát thì đột nhiên dừng lại, đôi mắt như nổi lửa nhìn hài nữ đang quỳ mà tâm tư rối bời.
Rốt cuộc không đánh nàng.
Thay vì vậy, Hàn Yên tự day trán mình, thân thể lão niên có chút chao đảo nếu không nhờ Nguyên Cầm và Nguyên Thi đỡ kịp thì hẳn đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truy-hon-ly-ngu/2881944/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.