Cô vốn là người vô tư, chuyện không vui chưa bao giờ để trong lòng quá nửa ngày. Sau khi khóc một trận như mưa rào, cuối cùng cô phải đối diện với sự thật, kể từ giờ mình đã là một tù binh trong doanh trại này.
Sáng sớm phải giặt quần áo cho binh sĩ, chiều đến đi lên rừng lấy củi. 24/24 có người kè kè phía sau. Thật không hiểu nỗi, nhìn cái thân cô như thế này có thể trốn đi đâu.
Cô nhấc từng bước chân rã rời, trên vai còn có bó củi cao hơn cái đầu cô. Người phía sau nhìn thấy hẳn còn tưởng là bó củi biết đi, vì cái bó củi đã che hết cả người cô rồi. Buổi trưa thì chỉ được phát hai cái bánh bao, so ra với những gì cô học được từ sách vở, đối với tù binh như thế này đã được gọi là nhân đạo rồi. Không đánh đập, không bỏ đói, nhưng mà chỉ có hai cái bánh bao, với sức ăn của cô thì bây giờ đói tới mức ngực cũng sắp dán vào trong lưng rồi. Lại nói tới cái ngực tội nghiệp của cô, cái thân tội nghiệp của cô, từ lúc tới đây đã ba ngày rồi không có được tắm. Cô không thể tưởng tượng được làm sao mình có thể chịu đựng đến giờ này, người cô sắp mọc ghẻ rồi, trời ơi là trời.
"Các ngươi đi nhanh cái chân lên, trời sắp xuống núi rồi không thấy sao còn lề mề."
Một tên lính đi theo phía sau bọn cô, thấy cô đi quá chậm chạp liền quát lớn. Cô cắn răng đi thật nhanh về phía trước, vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-yen-nhu-mong/2481760/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.