Hắn ảo não. Thạch giận rồi sao? Cũng đúng, đều tại hắn, nhìn y uống đến khó chịu thế kia cơ mà. Thạch không giống hắn, từ nhỏ đã quen mùi máu tanh trên chiến trường, uống chút máu này với bọn họ có là gì đâu. Hắn lại quên mất Thạch từng nói, nơi y ở không có chiến tranh, không có chiến tranh thì không đổ máu, y làm sao có thể quen với mùi này.
"Giận sao, ta xin lỗi."
Cô còn đang muốn tức giận thêm, nhưng cô vừa nghe được câu gì, Lý Long Mộc lại hạ mình xin lỗi cô sao, cô không nghe nhầm đấy chứ?
"Ta biết ngươi giận, xin lỗi sẽ không có lần sau đâu."
Cô không nghe nhầm, hắn thật sự xin lỗi cô, được rồi cô không phải kẻ chấp vặt, cô đứng lên chỉnh lại y phục nhìn hắn.
"Được rồi xem như lần này bỏ qua cho gia."
Hắn cũng đứng lên xoa xoa đầu cô, sau đó cô thấy hắn nâng bát rượu lên uống, rồi đưa cho Trần Chân. Trần Chân uống xong lại truyền cho người khác. Cơ mà bọn họ chỉ nhấp môi, cô lúc nảy có phải quá khờ không, sao lại uống một ngụm to như thế, đúng là ngu mà.
Mọi thứ hoàn thành, trong bát không còn giọt nào. Lý Long Mộc nắm lấy tay cô, kéo cô đứng sát bên cạnh hắn, cô cũng không biết hắn muốn làm gì, chỉ làm im lặng không dám lên tiếng. Hắn nhìn cô ôn nhu, sau đó lại nhìn Cấm Tinh Quân giọng rất nhẹ, nhẹ nhưng lại bay xa đủ cho cả trăm người ở đây đều nghe được,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-yen-nhu-mong/2481722/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.