"Nếu không muốn bị Tiểu Lục đuổi giết, biện pháp tốt nhất chính là nhanh chóng tìm ra phương pháp cho hắn có thể tự do hoạt động." Đại Địa mẫu thần nhún nhún vai nói :" Cũng may ngươi còn có thời gian mười năm chuẩn bị, ta nghĩ ngươi sẽ có biện pháp.
" Được rồi được rồi!" Bần đạo buồn rầu nói : "Ta sẽ cố hết sức, bất quá, vấn đề này rất nghiêm trọng, ta có lẽ đến lúc đó cần ngài hiệp trợ, mong rằng mẫu thần giúp đỡ cho."
" Ha ha, nguyện vọng của Tiểu Lục ta cũng đỡ sớm muốn giúp đỡ hắn, nhưng mà luôn luôn không có cơ hội, chỉ cần ngươi có thể nghĩ ra biện pháp, ta nhất định hết sức hỗ trợ." Đại Địa mẫu thần thống khoái nói.
" Đa tạ mẫu thần"! Bần đạo nhanh chóng cảm ơn, sau đó lại hỏi :" Tiểu Lục tuy rằng không hóa hình, nhưng mà thân thể của hắn có thể thu nhỏ lại một chút hay không a? Lấy trọng lượng trước mắt của hắn, hoàn toàn có thể so sánh với một ngọn núi, muốn tự do di động, việc này, có vẻ như, rất khó!"
"Bộ phận phía trên trở lên có thể nhỏ dược, đại khái có thể nhỏ đến cao hơn trăm mét, nhưng mà bộ rễ của hắn không thể nào nhỏ hơn." Đại Địa mẫu thần bất đắc dĩ nói :"Kỳ thật, rễ của hắn mới là phiền toái nhất."
"Nga, rễ của hắn có bao nhiêu?" Bần đạo yếu ớt hỏi.
"Thấy cái hồ dưới chân chúng ta không?" Đại Địa mẫu thần nháy mắt nói với ta :"Diện tích của hồ nước này bằng với bộ rễ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772950/chuong-707.html