"Trước hết hãy gác lại chuyện Giáo đình, Băng nhi, ta hỏi ngươi, ngày hôm qua Âu Dương Nhược Lan đã nói chuyện gì với ngươi vậy?" Bần đạo nhìn Băng công chúa hỏi.
"À, thì chỉ nói những chuyện thông thường thôi, đơn giản như là cách ăn mặc của chúng ta nên dùng những loại tốt nào, đều là nói về mặc quần áo sao cho hợp. Mà mấy thứ này cũng rất trọng yếu sao?" Băng công chúa có chút lo lắng hỏi.
"Không có … không có, cái này không trọng yếu, à thì quen biết nhau nên thăm hỏi lẫn nhau thôi" Bần đạo sợ nàng áy náy, nên vội vàng nói tránh đi: "Các ngươi không có hỏi nàng thích cái gì sao hả?"
"Hỏi chứ, kỳ thật đúng là như vậy, chỉ là thái độ của nàng luôn luôn mê sảng khiến cho chúng ta rất khó nghe, hơn nữa lặp đi lặp lại hoài à.
Nếu không phải thần trí của nàng minh mẫn, ta đã nghĩ rằng nàng bị bệnh thần kinh đó?" Băng chúa bất mãn nói.
"Ân?" Lập tức bần đạo vội vàng cảnh giác, liền hỏi: "Nàng ta nói đã mê sảng cái gì với các ngươi vậy?"
"Nàng luôn nói là, gần đây nhất đám ô nha (quạ đen) trên thảo nguyên rất ư là chán ghét, buổi tối bay loạn xạ, còn không ngừng bài tiết độc phân xuống nữa cơ chứ" Băng công chúa tức giận đạo: "Nàng ta thật ghê tởm, làm người ta đều muốn ói ra hết sạch"
Nhất thời trong lòng bần đạo cả kinh, gia gia cùng phụ thân cũng đồng dạng như vậy, ta trầm ngâm gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu được ý trong lời thoại này, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772646/chuong-403.html