"Nguyệt thượng liễu sao đầu, nhân ước hoàng hôn hậu." Âu Dương Nhược Lan cười dài nói: "Thơ hay, ý cảnh thật đẹp, không ngờ Long tướng quân lại là văn võ toàn tài nha!"
Lời Âu Dương Nhược Lan làm người ta nghe như lạc đề ngàn dặm, nhưng lọt vào lỗ tai ta như sấm sét rầm rầm, đập ta choáng đầu hoa mắt. Ta còn nhớ rất rõ ràng hai câu thơ này là khi ta lẻn ra ngoài với hai vị Băng Hỏa công chúa, lúc ấy trời tối đen, ngẫu nhiên đọc ra mà thôi, khi ấy chỉ là một câu nói đùa nhưng các nàng lại rất thích, cũng vẻn vẹn nói qua với vài hảo bằng hữu mà thôi, sao Âu Dương Nhược Lan lại biết được?"
"Ngươi có ý tứ gì?" Bần đạo lạnh lùng hỏi.
"Ý tứ của ta rõ ràng quá còn gì!" Âu Dương Nhược Lan cười hỏi: "Ánh trăng như cũ, người đi - nhà trống. Lấy tài trí thông minh của tướng quân sao có thể không hiểu được đây?"
"Ý ngươi là, các nàng đang ở trong tay ngươi?" Bần đạo khinh thường nói: "Chỉ bằng hai câu này thôi mà ngươi nghĩ thật sự làm ta tin sao?"
"Sự thật là như vậy, đây là đêm hôm qua, khi chúng ta nói chuyện, chính miệng các nàng nói cho ta biết!" Âu Dương Nhược Lan cười nói, "Nói đi cũng phải nói lại, nếu ta không nắm chắc thì ta sẽ đề ra điều kiện khắc nghiệt như vậy sao?"
"Hừ, mặc cho ngươi võ mồm sinh hoa thì ta cũng không tin, trừ phi ngươi gọi các nàng ra cho ta thấy!" Bần đạo lạnh lùng nói nhưng trong lòng lại lo lắng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772645/chuong-402.html