Kỳ thật lần này là Tây Tư Nhĩ thân vương đánh giá cao bần đạo rồi, bây giờ bần đạo không còn phải là thần tiên nữa, không thể biết trước chuyện sắp xảy ra được. Lần này Tây Tư Nhĩ thân vương lại có cảm giác lại bị ta tính kế là vì nguyên nhân khác. Xuất phát từ tâm cảnh giác với vị Huy Hoàng Hổ Vương này, trước mỗi đêm đều thị sát trên cửa thành Tạp Tháp Nhĩ, thị sát là giả, mượn cơ hội gian lận trên cửa thành mới là thật. Bần đạo luôn mượn cớ đi dạo, lúc đó ta sẽ âm thầm lặng lẽ phóng một cái ma pháp dấu hiệu tới trên cửa thành.
Lặng lẽ tiến hành là để gian tế không biết chi tiết, bị Tạp Đặc biết thì bọn họ sẽ nghĩ ra đối sách. Mà mục đích đặt ma pháp dấu hiệu là một cảnh báo cho riêng ta! Chỉ cần có người mở cửa thành ra thì dấu hiệu trên cổng sẽ bị phá hư, bần đạo sẽ phát hiện. Nhưng cái dấu hiệu này cũng chỉ có hiệu lực trong một đêm, qua đêm sẽ tự nhiên biến mất, trừ phi ta có ma lực của Cái Thứ, nếu không ta cũng chỉ có thể qua bổ sung. Vốn là một tiểu kỹ xảo để phòng ngựa vạn nhất nhưng không ngờ lại phát huy là tác dụng thật lớn trong tối nay!
Bị ma pháp dấu hiệu bị phá hư đánh tỉnh, bần đạo lập tức thả rađa ra ngoài quan sát, đồng thời khởi động một hệ thống báo nguy khẩn cấp do bần đạo thiết kế. Cái gọi là hệ thống cảnh báo khẩn cấp là một sợi dây thừng trên đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772539/chuong-296.html