Dưới sự dặn dò của bần đạo, tên ngu ngốc nhà Thạch Nguyên gia kia không bị đánh chết, vẻn vẹn chỉ đánh thành cuộc sống không thể tự gánh vác mà thôi, khi hắn bị nhốt trong cũi sắt, bị đuổi về Đại Hán, không khí trong khu chiếm lĩnh lập tức biến đổi, quan viên mà Đại Hán phái tới cơ hồ lập tức biến thành quan tốt, cần chính thương dân, thuế nặng theo lẽ thường cũng biến mất tích. Bọn quan viên rảnh rỗi đều nằm trong nhà, không dám ra ngoài tai họa dân chúng. Ai bảo nhược điểm bọn hắn đều nằm trong tay ta chứ? Một hồi đại họa vô hình cứ như vậy bị trừ khử vô tung, cũng coi như là một kỳ tích nhỉ? Cạc cạc, hóa ra bần đạo còn là một nhân tài trị quốc a?
Bên bần đạo an ổn nhưng bên Tạp Đặc kia lại ngồi không yên, Tây Tư Nhĩ thấy ta xử một tên mà làm nội bộ yên ổn, cũng không nguyện ý ngồi chờ nữa. Hơn trăm vạn đại quân, lương thực hao phí mỗi ngày cơ hồ có thể xếp thành núi cao, dù Tạp Đặc có tiền thì cũng không chống được bao lâu!
Được sự trợ giúp của Thiết Bích Quân Đoàn, thủy quân quân đoàn và Dong Binh quân đoàn, Tây Tư Nhĩ thân vương đồng thời bổ sung cho họ mang đến đại lượng vật tư, chính là lương thực đang nhu cầu cấp bách, xe bắn đá loại trung và nhỏ, đại lượng thang công thành, gỗ, xe phá thành vân vân. Bất quá những thiết bị công thành lớn như xe bắn đá, xe lầu ( kiểu như tháp cung - DG ) vân vân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772538/chuong-295.html