Bọn họ còn có một đám người chung sở thích, đều là một đám lão nhân! Nhưng ngàn vạn lần không nên xem thường bọn người kia, nếu quốc vương của Đại Hán Quốc muốn quyết định sự việc trọng đại gì thì trước tiên phải được đám lão nhân này đồng ý đã! Trong đám bọn họ không chỉ có nguyên lão cầm quyền trong ngũ đại gia tộc, còn có đám thân vương, thành viên trọng yếu trong vương thất nữa, còn có một ít đại thương nhân của Đại Hán! Tóm lại, có thể nói bọn họ mới là người chân chính nắm thực quyền của Đại Hán Quốc trong tay!
"Gần đây gia gia của ngươi cá ngựa với Kiệt Khắc thân vương bị thua sạch sẽ!" Mụ mụ cười nói: "Bây giờ phải nhờ vào xe ngựa tìm về mặt mũi!"
"Gớm! Thua gì mà sạch sẽ?" Ông nội không phục nói: "Ta mới thua ba lần! Ba lần, đều là tên hỗn đản kia hại ta!"
"Ba lần liền thua hơn 50 vạn!" Mẫu thân kinh hô: "Tiền cược của các ngươi cũng quá lớn a!"
"Ngẫu nhiên! Chỉ là là ngẫu nhiên mới lớn như thế thôi!" Ông nội lúng túng nói: "Bình thường chỉ là mấy ngàn chơi chơi mà thôi! Chỉ chơi chơi thôi!"
"Hắn chơi xấu kiểu gì?" Ta quan tâm vấn đề này hơn.
"Hỗn đản chết tiệt này! Không biết từ đâu có được mấy thớt thiết huyết chiến mã! Làm tất cả bảo bối của ta đều bị nó cắn bị thương!" Ông nội vẻ mặt kích động nói: "Chúng ta đấu ngựa, cũng không phải đấu cẩu! Dựa vào cắn thì sao gọi là bổn sự được!"
Mồ hồi! Hóa ra có chuyện như thế! Cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772446/chuong-203.html