Chuyển ngữ: Siro
Trần Lẫm chưa bao giờ hoảng loạn rõ rệt hơn bây giờ.
Bàn tay vừa bóp nát con ma con, giờ đang hốt hoảng bấu chặt vào mép quần, có vẻ vừa vô tội vừa nhỏ yếu.
Bạch Tiên Tiên nhảy dựng lên, xắn tay áo và hung hãn lao về phía anh.
Đậu móa! Cô khó khăn lắm mới dám lấy hết can đảm dấn thân vào nguy hiểm, tối qua hốt hoảng lo sợ dốc hết ruột gan giao tiếp với con ma con, mới lấy được lòng tin của người ta, hiện tại cứ thế bị anh một tay bóp nát rồi???
Ngọn lửa cách mạng bị dập tắt như thế à!
Thấy Bạch Tiên Tiên như sắp xông tới đánh mình, đồng tử Trần Lẫm căng thẳng trừng lớn, anh vô thức lùi về sau hai bước.
Bạch Tiên Tiên nạt nộ anh: “Anh còn dám trốn!”
Trần Lẫm lập tức dừng lại, mặc cho cô nhào tới bên cạnh mình, đầu và mắt gục xuống không biết làm sao với điệu bộ tuỳ cô đánh mắng.
Bạch Tiên Tiên tìm xung quanh, nấc lên hức hức: “Không có, một chút xíu linh hồn nhỏ bé cũng mất tiêu. Đường dây ma của tôi!” Cô thở phì phò ngẩng đầu trừng Trần Lẫm: “Anh đền đi!”
Trần Lẫm luống cuống tay chân nhìn cô.
Bạch Tiên Tiên nói: “Anh tháo khẩu trang xuống!”
Anh lập tức nghe lời giơ tay lên tháo khẩu trang lúc nào cũng đeo trên mặt xuống.
Bạch Tiên Tiên thở phì phò nhìn ngắm một lúc lâu, vỗ ngực thuận khí: “Được rồi, nhìn gương mặt này của anh xong tôi không còn tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lao-ep-toi-lam-thien-su/2627339/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.