Chuyển ngữ: Siro
Người cuối cùng xoa đầu anh như thế này là vị đạo sĩ già đã qua đời.
Rõ ràng chỉ là một cái xoa đầu rất nhẹ, nhưng Trần Lẫm như cảm nhận được sự mềm mại và hơi ấm từ đầu ngón tay cô. Thật ra đã nhiều năm qua anh chưa từng tiếp xúc cơ thể với người khác, trong trí nhớ của anh chỉ là những lần chạm vào xác chết mà thôi.
Bàn tay của Bạch Tiên Tiên như đang vén màn sương mù trong ký ức của anh, khiến anh nhớ đến rất nhiều năm trước khi sư phụ còn sống, hình ảnh các đạo sĩ trong đạo quán đã dắt tay anh ra vườn rau tưới nước.
Những đôi bàn tay từng lật sách kinh, cầm nến thơm và cho anh hơi ấm gia đình.
Tựa như cô gái hiện đang cười tít mắt trước mắt anh vậy.
Cô tốt đẹp như họ, đến tận bây giờ chưa từng kỳ thị sự khác biệt của anh.
Anh ngơ ngác đứng sững nhìn cô, Bạch Tiên Tiên còn tưởng rằng mình đã xoa đến mức bông hoa nhỏ bé này trở nên đần độn luôn, bèn hơi ngại ngùng rút tay về. Cô vô thức chà chà ngón tay rồi thầm thì: “Không biết lần này cô dâu ma sẽ tới lúc nào nhỉ, chúng ta phải chuẩn bị trước một chút.”
Cô nói gì Trần Lẫm cũng gật đầu.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Bạch Tiên Tiên đã mở thiên nhãn buổi sáng và đến đúng giờ sẽ bị đóng lại, nhưng cô chẳng thèm mở nữa, mà thỉnh thoảng sẽ hỏi Trần Lẫm: “Tới chưa?”
Trần Lẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lao-ep-toi-lam-thien-su/2627338/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.