Thân tín phụ thân cho đều được ta tìm về, bắt đầu giúp ta quản lý Giang phủ.
Không quá mấy ngày, trên dưới Giang phủ đều nghe theo sự sắp xếp của ta.
Dường như Giang Chiêu cũng nhận ra ta đã thay đổi.
Nhưng hắn không dám chọc thủng tầng giấy cửa sổ này.
Nếu thật sự trở mặt với ta, người chịu thiệt là hắn.
Ta và hắn cứ như vậy duy trì sự hòa thuận ngoài mặt.
Chỉ là, hắn vẫn chưa từ bỏ ý định.
Vọng tưởng dùng hư tình giả ý làm ta cảm động.
Giờ Dần đã thức dậy hứng sương sớm nấu trà cho ta.
Hắn cẩn thận từng li từng tí đặt chén trà kia bên tay ta.
"Người ta thường bảo sương sớm này dính linh khí đất trời, có thể an thần thần tĩnh tâm, phu nhân mau thử xem."
10
Y bào dính bùn đất, tay áo cũng thấm ướt một mảng nhỏ.
Là chứng cứ "vất vả" cố ý để lại.
Ta bưng trà lên, một mùi trà thơm nức mũi, quả thật dụng tâm.
"Đa tạ phu quân."
Ta cũng không uống, chỉ đặt trở về.
Nụ cười của Giang Chiêu cứng đờ, rất nhanh lại đắp lên sự quan tâm nồng đậm hơn:
"Đây là điểm tâm nàng thích ăn nhất."
Nói rồi lấy từ sau lưng ra một hộp gấm tinh xảo:
"Ta đặc biệt đợi hai canh giờ đi Hương Mãn Lâu mua đó, nàng nếm thử xem."
Rõ ràng là phái gã sai vặt đi mua, nói cứ như là hắn mua vậy.
Hộp gấm được mở ra, tản ra mùi thơm ngọt ngào mê người.
Ta đẩy hộp gấm ra, giọng điệu vẫn hờ hững như cũ:
"Ngọt quá, gần đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lac-nhu-ngoc/5273190/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.