Ta sai người sắc một bát t.h.u.ố.c phá thai.
Ngay khi định vươn tay uống t.h.u.ố.c, bên ngoài sấm sét ầm ầm.
Ta thu tay lại, nhìn chằm chằm bát t.h.u.ố.c, không nói lời nào.
Lại vươn tay, sấm chớp lại rền vang.
Rụt tay, lại ngừng.
Vươn tay, lại vang.
Nguyệt Linh bưng t.h.u.ố.c, run rẩy hỏi:
Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài
"Phu... phu nhân... t.h.u.ố.c này còn uống không?"
Đây là nhất định bắt ta phải sinh đứa nhỏ này rồi? Lòng ta trùng xuống, dùng tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai đoạt lấy bát t.h.u.ố.c uống ực một hơi.
Thời gian lại đột nhiên tĩnh lặng.
Giữa không trung truyền đến tiếng gầm giận dữ:
"Nữ nhi ngươi vì cầu ngươi trọng sinh, ngươi thế mà còn muốn g.i.ế.c nó!!"
Ta ngẩng đầu:
"Tuy nói nó cầu cho ta trọng sinh, nhưng ta sẽ không để nó được sinh ra."
Giọng nói kia khiếp sợ:
"Ngươi lại ngoan độc như thế! Vì sao không để nó sống? Vì sao!"
Ta nhíu mày:
"Ngươi cũng đã nói ta ngoan độc rồi, lại hà tất phải hỏi thêm?"
Giọng nói kia bạo nộ:
"Trả lời ta!!"
Bụng dưới đột nhiên truyền đến một chút đau đớn.
Ta cúi đầu, sờ sờ bụng, bình tĩnh nói:
"Ta có tư cách gì làm mẫu thân của nó?"
Đứa trẻ chưa bao giờ có quyền lựa chọn cha mẹ.
Ta cũng giống như vậy.
Nếu để ta chọn, ta nhất định chọn không sinh ra.
Như vậy mẫu thân của ta cũng sẽ không vì ta mà c.h.ế.t.
Bóng lưng của phụ thân, cũng sẽ không cô độc đến thế.
Hiện giờ, nữ nhi của ta có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lac-nhu-ngoc/5273189/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.