Cây nấm khô này, làm cũng đã làm rồi, nhưng hôm sau lại quỵt nợ.
Cổ Tiểu Ma bị Úc Lưu nhìn đến chột dạ. Bàn tay đang níu lấy tay áo hắn dần trượt xuống, nhưng không ngờ lại túm phải thắt lưng của hắn, sắc mặt của Úc Lưu lại càng xấu hơn.
"Ôi... có phải ta... đã làm..." Đầu nàng cúi thấp như sắp chúi luôn xuống đất.
"Làm gì?"
Vốn Úc Lưu còn đang nghiêng người, lúc này đai lưng bị người ta nắm lấy, không thể không xoay người lại nhìn vẻ mặt đầy sám hối của nàng, đột nhiên lại cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Nàng đang hối hận chuyện gì?"
"Ta... ta không có... chỉ là..." Cổ Tiểu Ma cứng họng, vừa nhắm mắt liền nói: "Không phải do ta cố ý không nhớ chuyện đã làm, nếu như ta đã làm chuyện gì không thể cứu chữa với huynh thì hãy để ta chịu tội đi..."
Đột nhiên sắc mặt của Úc Lưu trầm xuống, hất tay của nàng ra, xoay người bỏ đi không thèm quay đầu lại.
Ôi, Cổ Tiểu Ma rơi lệ, Úc Lưu tức giận tới mức này, chắc chắn là chuyện nàng đã làm không phải quá đáng bình thường rồi.
Nhưng...
Bỗng có cơn gió nổi lên, nàng nhìn bóng lưng của hắn, trên mặt dần có chút vẻ ưu thương.
Đến lúc ủ rủ trở về khách điếm đã là sau nửa đêm. Cổ Tiểu Ma đẩy cửa gian phòng của mình, vừa mới ngồi vững, bỗng có một bóng hồng y cử động khiến nàng sợ đến mức suýt chút đã cầm cây nến trên bàn đâm tới.
"Cây nấm khô...."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-kiem-cuoi-duoi-nam/3290742/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.