Nóng.
Cơ thể Mạnh Địch rất nóng.
Trần Huyền có thể cảm nhận được cánh tay, lồng ngực và cả hơi thở của anh bên tai cô trong đêm nóng bức nhất từ trước đến nay. Cô sa vào đó, cả trong lẫn ngoài.
Sự gắn bó da thịt đạt đến đỉnh điểm trong từng phút từng giây, Trần Huyền kìm lòng không đặng ôm chặt lấy Mạnh Địch.
Chùm sáng đèn điện thoại nhỏ dần, cuối cùng áp vào lưng anh.
Xung quanh hoàn toàn tối đen, chỉ còn lại hơi thở phập phồng của họ.
Mạnh Địch càng siết chặt tay hơn.
Thuộc tính của cái ôm đã thay đổi.
Trong bóng tối, họ nhất trí định nghĩa lại "một lát", "một lát" trở nên nóng bỏng và dài đằng đẵng.
Nhiệt độ cơ thể hai người cộng lại tầm tám mươi độ nhỉ?
Sau khi trở lại phòng Trần Huyền hoàn toàn quên mất vừa rồi buông nhau ra thế nào, mở cửa phòng ra làm sao, cô chỉ biết mình phải dừng lại ở lối vào một lúc, thế giới đảo điên, nhịp tim đập như muốn lao ra khỏi cơ thể.
Chân cô run lên, cơ hồ không thể nào đi được.
Giống như trà và rượu, khi có ngọt ngào đáp lại, cô vẫn còn nhấm nháp thưởng thức.
Cô đứng ngây ngốc bên cửa cả phút.
Thở phào nhẹ nhõm, Trần Huyền lấy điện thoại di động ra và gửi tin nhắn cho Mạnh Địch: Cảm ơn anh, anh đã về chưa? —— Tự lừa mình dối người.
Cảm ơn vì cái gì, cảm ơn anh vì đã ôm cô? Nếu đã đạt được mong muốn thì mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truoc-luc-chieu-ta/2901922/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.