Suy xét đến việc Mạnh Địch cần ngủ ngon giấc, thời gian tham quan triển lãm đã được ấn định vào buổi chiều.
Trần Huyền không có thói quen ngủ nướng, đồng hồ sinh học bảo cô mở mắt lúc bảy giờ sáng, rửa mặt, trang điểm rồi ra ngoài mua bữa sáng.
Nên làm gì trong buổi sáng nhàn rỗi này đây?
Kể từ khi Mạnh Địch tham gia vào, sự cân bằng trong kế hoạch của cô trở nên không ổn định, không biết nên nghiêng về bên nào.
Cô ăn sáng ở tiệm KFC gần đó, sắp xếp lại danh sách, sắp xếp ban đầu cho ngày thứ ba là: sống một ngày tự lập — tự lập ở đây là theo nghĩa rộng chứ không phải nghĩa hẹp.
Trần Huyền luôn là một người tự lập, ít nhất là trong mắt người khác. Nhà trẻ cách nhà không xa, cô có thể đi bộ đến trường một mình, đến cấp 2 thì ở nhà giáo viên, từ cấp 3 đến đại học đều ở ký túc xá, ngoại trừ sự hỗ trợ về vật chất thì cô hầu như không dựa dẫm vào bố mẹ. Chẳng cần động viên hay đòn roi thì việc học của cô cũng thuận lợi, tính tình không thay đổi, ngay cả tuổi dậy thì nổi loạn nhất cũng là im lặng.
Điều này cũng có nghĩa là cô đã sống "cuộc sống tự lập" từ khi còn nhỏ. Khi còn rất nhỏ cô đã nhận ra hòa nhập là con đường duy nhất của 99% con người, vì vậy cô quá lười để đấu tranh và cũng coi thường việc giãy giụa, cô đã tạo ra một bản thân gần như "hoàn hảo" dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truoc-luc-chieu-ta/2901920/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.