Chương 40
Tồn tại trong thời gian lâu, tự nhiên là biết gì đó càng nhiều.
Dù sao Lăng Dục Cẩn cũng chưa từng thấy Lăng Điềm Điềm không có hứng thú đối với thứ gì.
_(: 3″ ∠)_
Một "thời không kỳ tích" ở trong sở nghiên cứu và nhà bảo tàng nhiều năm, chứng kiến lịch sử phát triển, với lại tự do có hạn, hoàn cảnh sinh trưởng như vậy nuôi ra một Lăng Điềm Điềm bây giờ cái gì cũng biết, cái gì cũng muốn thử.
Chắn trái chắn phải Lăng Điềm Điềm đang muốn duỗi lá cây tới phía trước, Lăng Dục Cẩn ngược lại trong thời gian ngắn học được điều khiển tàu bay.
Về phần nguyên nhân? Rất đơn giản.
Trước tiên ấn thử cái nút mà Lăng Điềm Điềm muốn bấm, tàu bay nghiêng ngả một trận, sau đó run run chậm rì nâng lên.
Tiếp đó, tàu bay run run hai cái tại trên không trung, lập tức vèo một phát dùng tốc độ cao nhất bay về phía trước, chỉ để lại một vệt khói trắng nhợt nhạt.
Ha hả, quên nói Lăng Điềm Điềm là người yêu tốc độ.
Ở nhà có thể thao tác chậu hoa nhỏ bay như đang đua xe, bây giờ tới tàu bay, đây không phải là hóa thành tia chớp sao?
Cũng may tất cả hành khách trong tàu đã sớm trói chặt mình, không có bị con tàu bay khi thì đột nhiên dừng, khi thì gia tốc này vứt khỏi chỗ ngồi.
o(* ̄▽ ̄*)o
Thôi, dù sao thì đây chỉ là điều khiển viên mới học, có thể lý giải.
Vì thế, Lăng Dục Cẩn gánh tội lỗi trên lưng thay Lăng Điềm Điềm, ai bảo trong tất cả những người trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-xuyen-viet-dich-ngu-hao-gia-dinh/1130320/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.