Chương 39
Không phải là Kasimov nhát, mà do địch nhân quá hung mãnh, nhất là cái tên sói đen bị hắn đá trúng "trứng".
Kasimov cảm thấy, nếu ánh mắt có thể gϊếŧ được người, mình khẳng định đã bị ánh mắt của tên kia xé thành mảnh nhỏ.
Đối thủ hung tàn như thế, tốt nhất là đừng để tiểu đà điểu khả ái như hắn xung phong.
Vào thời khắc mấu chốt, phú nhị đại chính là cơ trí như vậy đấy!
Ba người Lăng Dục Cẩn, Lăng Kiệt Sâm và Collins nhìn con đà điểu to lớn kia nháy mắt di chuyển ra phía sau bọn họ, chỉ có thể đưa cho Kasimov một cái ánh mắt như này ↓
←_←
Một cái khinh bỉ đã không đủ, phải cho một tá khinh bỉ.
Nhưng mặc kệ Kasimov có thế nào thì đều là đội hữu của bọn họ, một con đà điểu đích thật sẽ không đối phó nổi sói đen với gấu ngựa liên thủ, cái cổ thon đôi chân mảnh kia không chừng sẽ trực tiếp bị bẻ gãy.
Cho nên, vẫn phải cần rồng Komodo và Lăng Dục Cẩn tới.
Nhiệm vụ của Lăng Kiệt Sâm chính là bảo vệ tốt chính mình, chưa nói hai lời đã xoay thân bỏ chạy.
Ở trên địa cầu đã xem qua rất nhiều tiểu thuyết và phim truyền hình, cảnh thông thường nhất chính là nhân vật phản diện bắt được thân nhân của nhân vật chính, tiếp theo lấy đó áp chế, mà cái người bị bắt này thường thường đều là cái loại người cách chiến trường quá gần, hoàn toàn không biết trốn đi nên mới bị nhân vật phản diện thuận tay chụp được.
Từ trong mấy bộ phim và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-xuyen-viet-dich-ngu-hao-gia-dinh/1130319/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.