"Phu nhân, không phải như vậy!" Vô Ưu lắc đầu, khoa tay múa chân. Thiên Tuyết đúng là nhân tài, chỉ được cái tư thế là đúng. Còn muốn thực sự nổ súng, xem bộ không ổn.
"Thật khó quá!" Thiên Tuyết than nhẹ, lại tiếp tục.
Vô Ưu vô cùng bất đắc dĩ, nếu không phải là đang sử dụng loại Colt 1911 có độ chính xác cao, rất dễ lau chùi và sử dụng, súng có uy lực sát thương rất mạnh, lại an toàn, đặc biệt là rất nhẹ! Có lẽ hiện giờ Thiên Tuyết ngay cả tay cũng nhấc lên không nổi!
"Tôi dạy em." Jean Reynold bước qua lên tiếng. Hắn lúc nào cũng để ý cô gái nhỏ này. Không hẳn bởi vì cô đặc biệt, mà là khí chất trên người cô.
Loại khí chất này chỉ có trên người của những người phụ nữ được đàn ông yêu thương, hơn nữa rất khó tìm. Muốn chiều chuộng người phụ nữ của mình thành cái dạng như thế rất nhiều khó khăn, dù sao cùng là đàn ông với nhau, hắn muốn xem là người nào!
Hơn nữa, hương thơm trên người cô có chút giống của mẹ hắn, làm hắn tưởng niệm.
Thiên Tuyết nhìn con người màu xanh của người trước mắt, bỗng nhiên cảm thấy ớn lạnh, ngay cả tóc gáy cũng dựng thẳng lên.
Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất, chạy, mau chạy!
Bời vì, trong đầu cô nhận được một chuỗi tin tức, thứ mà cô biết chính là cuộc đời của hắn quá máu me dâm loạn. Người này điên rồi, cô không nên ở khoảng cách quá gần với hắn.
Hắn cùng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-thien-tuyet/2039428/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.