Bên đám người của Diệp Thành không khí mai táng, còn với người quan trọng nhất thì lại không chút gì để ý.
Lãnh Ngạo ôm Thiên Tuyết đến nhà bếp, đến ngưỡng cửa thì dừng lại, thả cô xuống, sau đó không nhanh không chậm, nói như chuyện đương nhiên "Anh đói rồi."
Thiên Tuyết quả thật có chút ngây ngốc. Phản ứng đầu tiên của cô là đi tìm quản gia!
Vừa quay đầu chạm Lãnh Ngạo ngoài cửa hắn liền lại ôm cô đi, lần này vào thẳng nhà bếp, đến trước tủ lạnh mới thả cô xuống, còn dùng tay đẩy đẩy lưng cô khiến cô tiến lên phiá trước hai bước
Lần này Thiên Tuyết hoàn toàn hiểu rồi, hắn muốn cô nấu ăn!
"Như vậy, anh muốn ăn cái gì?"
Lãnh Ngạo trầm ngâm một lúc: "Muốn ăn lẩu."
Cái này? Chắc hắn sẽ không phải đang lấy lòng cô đi? Nếu hỏi cảm giác của Thiên Tuyết thì đáp án chính là cô thật không ngờ, cô đã không để ý lâu như vậy rồi. Hắn vẫn luôn nhớ? Con người này cũng sẽ chu đáo? Hay là đáng yêu?
Nhìn gương mặt nghiêm túc lạnh dọa người trước mắt, gật đầu: "Được rồi!". Nếu không cô khẳng định 'đứa nhỏ' này sẽ còn dằn vặt thật lâu
"Ngoan, lát nữa xong rồi gọi anh." Lãnh Ngạo vừa lòng gật đầu, hôn lên tóc cô một cái, liền xoay người rời khỏi.
Thiên Tuyết bắt đầu bận rộn trong nhà bếp
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ----
Trong phòng khách hiện giờ đang rất náo nhiệt, người hầu cũng thỉnh thoảng giả vờ liếc mắt xem trộm. Nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-thien-tuyet/2039421/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.