Thiên Tuyết đã quenngây ngây ngốc ngốc ở cùng với Lãnh Ngạo. Đối với hắn như hình với bóng. Hắn ở đâu thì cô ở đó, hắn bảo cô làm cái gì thì cô sẽ làm. Ngoan ngoãn nghe lời, tuyệt không dám cãi!
Rốt cuộc có một ngày, cô cũng có cơ hội. Dụi dụi trong ngực hắn, từ từ thăm dò: “Ngạo, em về nhà một lần nhé?”
Lãnh Ngạo ngược lại không quan trọng lắm vấn đề của cô. Gật đầu một cái sau đó thuận miệng đáp: “Bảo quản gia đưa em về.”
Thiên Tuyết ngoe nguẩy cái đầu nhỏ, hắn hiểu lầm ý cô, “Nhà của em ấy, không phải nhà của anh.”
“Có gì khác nhau?”
Thiên Tuyết đầu đầy hắc tuyến, gắt lên với hắn, “Em, nói, là, nhà, họ Thiên, không-phải-nhà-của-chúng-ta!!”
Lãnh Ngạo nhẹ nhàng cong khóe môi, cô còn biết đó là nhà của họ đấy! Tâmtình vui vẻ, cũng không quản cô đang giãy giụa, cứng rắn ôm lấy, sau đótừ từ thuận lông cho con thú nhỏ. Để cho cô yên vị lại trong lòng hắn.
Lúc Thiên Tuyết tưởng đã thành công rồi lại bị giọng nói trên đầu dọa chosợ, chỉ nghe hắn nói một tiếng “Không được”. Máu toàn liền thân sôitrào. Vậy tại sao không nói sớm! Cô đã lấy lòng hắn đến thề này….
“Em mặc kệ, tự em đi. Không cần anh!” Thiên Tuyết quyết tâm nói. Cô khôngphải là thú nuôi, cũng không phải là cái bóng của hắn. Cô muốn ra ngoài! Tại sao nhốt cô? Càng ngày cô càng cảm thấy áp bách!
Lãnh Ngạo buông cánh tay đang ôm cổ Thiên Tuyết ra, nâng cằm của cô nhẹ nhàng quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-thien-tuyet/2039409/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.