- Cạch!
Trong phòng hội nghị, đột nhiên vang lên một âm thanh vang dội, ánh mắt của tất cả mọi người đến nhìn vào Nhiếp Quốc Uy, lúc này, Nhiếp Quốc Uy đã đem chiếc bút và cuốn sổ ghi chép ném lên bàn.
Chiếc bút Parker lúc này bị đập mạnh đến nỗi vỡ ra. Giờ phút này, khóe miệng Nhiếp Chấn Bang hơi cong lên, nở một nụ cười. Cái vị Bí thư Cổ gì đó này, vừa rồi nói như vậy thực sự khiến Nhiếp Chấn Bang rất ngạc nhiên. Nhưng càng không ngờ, cha mình luôn luôn thân thiện với mọi người lúc này lại phát hỏa.
Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng. Lúc này đây, lần đầu tiên Nhiếp Chấn Bang cảm nhận được sự quan tâm và ấm áp đến từ Nhiếp Quốc Uy. Cho dù là lúc này, cánh chim của Nhiếp Chấn Bang đã dần dần vững chắc rồi, nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng không ngại khi có người quan tâm che chở cho mình.
Nhiếp Quốc Uy vào thời điểm này cũng đã đứng lên, nhìn Bí thư Cổ nói:
- Bí thư Cổ, nói như vậy có phải là quá đáng rồi không. Nói năng xằng bậy, vớ vấn sao? Tôi lại muốn nghe xem Bí thư Cổ anh có ý kiến giải thích bất đồng gì, có phải điều anh nói cũng không phải là vớ vẩn không. Một đứa trẻ, nhận lời mời của Bí thư Lý, Chủ tịch Tề và tôi mà qua đây để trình bày một chút ý kiến cá nhân của cậu ta, cũng không tham dự vào thảo luận và quyết định của Ủy ban, của Thành ủy Bằng Thành chúng ta. Thế này thì có gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283720/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.