Trở về nhà, Nhiếp Chấn Bang và Nhiếp Quốc Uy đều có vẻ rất bình tĩnh, chỉ có điều, khi vừa xuống xe, Nhiếp Chấn Bang vừa bước vào phòng khách trên miệng vừa nhỏ tiếng thì thầm một câu:
- Cha, hôm nay xem ra rất có quyết đoán.
Nhiếp Quốc Uy sửng sốt, lập tức cũng cười mằng:
- Tiểu tử thối, người khác đều ức hiếp lên đầu con, cha có thể đứng một bên nhìn sao?
Lúc này, người một nhà cuối cùng cũng ăn một bữa tối vui vẻ hòa thuận. Nhiếp Chấn Bang đặt bát đũa xuống, nói:
- Cha, mẹ, ngày mai con lên máy bay về thủ đô.
Nghe thấy lời của Nhiếp Chấn Bang, bên cạnh, miệng của Nhiếp Tử Ngư cũng lầm bầm, Diệp Thục Nhàn cũng có chút ngạc nhiên, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang, con dù sao cũng không có việc gì, ở đây luôn cũng được mà.
Thấy dáng vẻ chờ đợi của Diệp Thục Nhàn, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút đau đầu, nhưng thời gian không đợi người, muốn trở thành người ở trên người thì không thể đợi phúc của tổ tông được. Lúc này là lúc mà cơ hội có khắp mọi nơi, Nhiếp Chấn Bang không muốn lãng phí thời cơ quý báu như vậy, lập tức xin lỗi nói:
- Mẹ, con xin lỗi, nhưng lần này trở về trên tay còn nắm một đống đồ, lần này lại cá cược với tên tiểu tử Âu gia đó, nếu không trở về, thời gian qua đi, sợ là con sẽ phải bò một vòng Tử Cấm Thành rồi.
Nghe lời của Nhiếp Chấn Bang, Diệp Thục Nhàn cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283719/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.