Nghe lời nói của Trụ tử, tất cả mọi người đều rung động. Giờ phút này, vẻ mặt của Trương Sở Bân cũng thay đổi. Nhìn cụ chủ tịch Mã, thậm chí hốc mắt đều có chút ẩm ướt. Đây mới thực sự là Đảng viên. Cái ý chí này, cái tình nghĩa này.
Trương Sở Bân đang định nói chuyện, Nhiếp Chấn Bang lại một phát kéo Trương Sở Bân lại, nhìn vẻ mặt của Trương Sở Bân, Nhiếp Chấn Bang chỉ biết, Trương Sở Bân đây là đang muốn từ chối đâu. Lấy tính cách của cụ chủ tịch Mã, chỉ sợ sẽ bão nổi. Người như vậy, tuyệt đối không phải là đang làm bộ làm tịch không. Bất cứ kẻ nào, vào lúc này mà hoài nghi động cơ Cụ chủ tịch Mã, vậy đó đều là một sự làm nhục đối với cụ chủ tịch.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Cụ chủ tịch, lúc này, tôi xin cam đoan với cụ, mỗi một phân tiền đều sẽ được dùng đúng với mục đích, tuyệt đối sẽ không lãng phí.
Giờ phút này, nghe được lời nói như vậy của Nhiếp Chấn Bang, Mã Vinh Xương giống như là buông xuống được một khối tâm sự rất lớn vậy, hài lòng gật gật đầu. Ngay sau đó, cụ quay sang nói với cháu trai Mã Quốc Trụ:
- Trụ tử, đi thôi, trời đã tối đen, chúng ta đi về.
Nhìn bóng lưng của cụ chủ tịch Mã ngày càng xa dần, giờ phút này, trong dáng vẻ cô đơn đó, cũng hiển hiện ra một sự cao lớn vô cùng tận. Cái loại cảm xúc cao thượng này ôm ấp ở trong lòng, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283461/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.