Lời nói của Nhiếp Chấn Bang, khiến cho tất cả các cán bộ đang vây xem đều kinh hãi. Quyền uy của chủ tịch Nhiếp, đây là thứ vốn dĩ đã được trải qua khảo nghiệm ở cái Ủy ban huyện này. Hiện giờ, cả bộ máy chính quyền huyện cũng không có cán bộ nào dám coi thường Nhiếp Chấn Bang. Trưởng phòng Cố lúc này nghe được lời nói của Nhiếp Chấn Bang liền gật gật đầu nói:
- Vâng, Chủ tịch, tôi ngay lập tức xử lý đây. Tôi xin Chủ tịch hãy phê bình tôi khi đã để cho người không phận sự đi được vào trong này rồi.
Giờ phút này, Phạm Kiến Quân lại giống như là một con chó điên, buông tóc của Nghiêm Phượng Kiều ra, đứng lên, vặn đầu vặn cổ, đánh giá Nhiếp Chấn Bang, lập tức lại kêu gào:
- Bố nói thế nào đâu, làm sao mà cố đuổi trời đuổi dất, đôi mắt trông mong muốn chạy tới huyện Lê đâu. Hóa ra là có tiểu bạch kiểm sao.
Nhiếp Chấn Bang cao chừng 1m8, thân thể cường tráng, làn da cũng là có vẻ hơi trăng, thoạt nhìn thật đúng là một anh chàng bảnh bao không hơn không kém.
Giờ phút này, Phạm Kiến Quân hoàn toàn là một kẻ dị dạng với tâm lý biến thái. Nhiếp Chấn Bang mắng gã là chó điên, thật đúng là đánh giá rất chuẩn xác. Hiện giờ, Phạm Kiến Quân là bắt được ai liền mắng chửi người đó.
Nói xong, Phạm Kiến Quân cũng là nhìn thẳng Nhiếp Chấn Bang, trầm giọng nói:
- Thằng họ Nhiếp. Con gái điếm này có sướng hay không? Mày không phải liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283460/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.