Một phương diện, trong lòng hắn tràn đầy sự hưng phấn và vui sướng khi được kết hôn với Dương An Na. Dù sao, một người phụ nữ đau khổ chờ đợi mình suốt ba mươi lăm năm, rất là đáng giá chính mình quý trọng. Một cái phương diện khác là, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút buồn rầu bởi vì, ngay trên tầng chính của Vương Triều này, vẫn còn có hai người phụ nữ đang yên lặng nhìn chăm chú vào tất cả những chuyện này.
- Uyển nhi!
Trên tầng chín của câu lạc bộ Vương Triều.
Vẫn là cái căn phòng vô cùng to lớn, xa hoa, kim bích huy hoàng đó, trong phòng, điều hòa nhiệt độ vẫn luôn hoạt động chăm chỉ. Nhưng, giờ phút này, cả căn phòng lại có vẻ u ám rất nhiều. Không có quá nhiều ánh sáng, ở hai bên phòng khách, chỉ để hai ngọn đèn ngủ. Ngay phía trước khung cửa sổ sát đất cực lớn, một cái bóng dáng yểu điểu đang đưa lưng về phía phòng khách mà nhìn ra nơi thành phố bên ngoài với ánh đèn nê ông lóe lên rực rỡ. Ánh mắt đó, dường như đã vượt qua cả cái thành phố này mà rơi xuống bên trong sân vườn của một tòa nhà thấp bé đó.
Giờ phút này, đứng ở bên cạnh cửa sổ, cái bóng đen cô đơn, mảnh khảnh đó, đúng là Đổng Uyển. Lúc này, ở phía sau Đổng Uyển, cũng chính là Lý Lệ Tuyết vừa mới mở miệng.
Đổng Uyển liền xua tay, nói nhỏ nhẹ:
- Chị Tuyết, em hiểu được mà. Ý của chị em hiểu. Nhưng, chị Tuyết à, tăng kinh thương hải nan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283234/chuong-323.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.