Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang cùng với Dương An Na đã tới, hơn nữa, lại còn là cái thời điểm đặc thù như thế này, hai người đều cảm thấy có chút cảm động. Mặc kệ nói thế nào, hôm nay dù sao cũng là ngày vui chức mừng tân hôn của An Na và Nhiếp Chấn Bang. Thế nhưng, hai người lại không có đi hưởng thụ riêng thế giới của hai người mà ngược lại, lại đến nơi này, thế này cũng đủ để chứng minh, sức nặng của bản thân trong suy nghĩ của bọn họ.
- Hai người, tại sao lại tới đây hết vậy?
Trầm mặc rồi một hồi, vẫn là Đổng Uyển mở miệng đánh vỡ cái sự im lặng này.
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang cũng đã bước tới, ánh mắt chân thành, tha thiết mà nhìn chăm chú vào Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết. Sau khi quay đầu lại nhìn Dương An Na một cái, hắn liền nói:
- Uyển nhỉ, hôm nay là ngày kết hôn của anh và An Na. Nhưng đêm nay, cũng là đêm động phòng hoa chúc của tất cả chúng ta. Không chỉ riêng là An Na, mà cũng là của cả em và Lệ Tuyết. Tuy rằng, Nhiếp Chấn Bang anh không thể cho em và Lệ Tuyết một Dương An Nah phận. Song, anh cũng chưa bao giờ từng quên mất cả hai.
Đứng ở bên cạnh, Dương An Na cũng gật đầu nói:
- Đúng vậy đấy chị Uyển nhi. Anh Chấn Bang là của cả ba người chúng ta. Ai cũng không đoạt đi được, ai cũng không thể tách rời chúng ta ra được.
Nghe được lời nói của Nhiếp Chấn Bang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283231/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.