Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười nói:
- Anh cả, chị dâu Vũ Tình cũng quá lợi hại đi. Chút thời gian này cũng tính luôn cả vào cho anh. Được rồi anh cả, anh đi về trước đi. Bọn em đi với đám Tinh Long đây.
Ông cụ qua đời vì bệnh tật, trong thời gian một tuần nay, cả Nhiếp gia đều là một bầu không khí nặng nề.
Còn làm nghiêm túc thêm nữa, Nhiếp Chấn Bang cũng không muốn. Người đi thì đã đi rồi, người ở lại thì vẫn phải nhìn về phía trước. Cứ sống ở trong quá khứ thì ông cụ cũng không thể sống lại. Huy hoàng của Nhiếp gia, không phải là nhờ vào hồi tưởng mà vẫn là phải tiếp tục đấu tranh thì mới có được.
Nặng nề quá mức đối với sức khỏe cũng không tốt, vì vậy, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới nói đùa mấy câu, cho không khí thoải mái chút.
Lời này khiến Nhiếp Gia Lương có chút xấu hổ, cười mắng:
- Cút, miệng chó không nhả ra được ngà voi, anh nói thật, làm thế nào mà thằng nhóc như chú có thể làm lên tới Chủ tịch thành phố được, không có đứng đắn gì. Anh không nói với bọn chú nữa, càng nói càng thảm.
Sau khi Nhiếp Gia Lương đi, không khí cũng nhẹ nhàng rất nhiều. Nhiếp Gia Lương tuổi mặc dù không lớn hơn bao nhiêu, nhưng có anh ta ở dây, luôn cảm thấy có chút không thoải mái. Lúc này, Nhiếp Gia Lương đi rồi, đám người Lưu Côn cũng quay trở về bản tính.
Lý Hoa lúc này cũng đã kề vai bát cổ với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283139/chuong-361.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.