Nói rồi, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên động, tĩnh như xử tử, động như thỏ chạy, thân hình xông về phía trước, vừa nhích người vừa kéo tay, chân vừa giơ lên, một phát liền đá vào bụng của Quách Đào. Thịch một tiếng, Quách Đào cả người tung lên không rồi bay ra ngoài, ngay sau đó thì nằm gục trên mặt đất.
Nhiếp Chấn Bang đột nhiên ra tay như vậy, lập tức khiến cho lâu đài cổ một mảnh yên lặng. Trong này, đại thiếu gia Vân gia Vân Trí Quang định nghĩa là nơi cao nhã, toàn bộ trang viên không có nơi nào lại không tràn đầy hơi thở của quý tộc. Người đến đây đều là người đến cảm nhận phong tình quý tộc châu Âu thời kỳ trung cổ, cho dù là người thô tục hạ lưu vào đây cũng không thể không duy trì phong độ thân sĩ nho nhã, giả vờ giả vịt.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang làm như vậy lại giống như là một cục cứt chuột trộn vào trong nồi cháo, mặt nước yên lặng bị ném vào một hòn đá lớn. Trong đại sảnh cũng không có nhiều người, lúc này đều đã đứng dậy, ánh mắt không ít người cũng nhìn vào bên này.
Có điều, đám người Triệu Tinh Long và Lưu Côn cũng đều là khách quen ở đây, trong tình huống này lại không có ai đi đến.
Quách Đào lúc này từ trên mặt đất bò lên, Nhiếp Chấn Bang xuống tay vẫn là có chừng mực. Bề ngoài nhìn thì Quách Đào bị hắn đạp bay thẳng ra ngoài, dường như rất nặng tay, nhưng Nhiếp Chấn Bang dùng lực không lớn, cũng không làm thương tổn đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283137/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.