- Chủ tịch Nhiếp, chỉ sợ, Điền Húc Giang lúc này đến không đem tới điều gì tốt cho chúng ta.
Nhìn xe chuyên dụng của Điền Húc Giang dưới sự dẫn dắt của xe cục Công an thành phố Lương Khê nghênh ngang rời đi, Triệu Tân Thiên lúc này cũng đi tới cạnh Nhiếp Chấn Bang, hạ giọng nói nhỏ.
Sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng không hề dễ nhìn, trong lòng buồn bực, khó hiểu. Mình và Điền Húc Giang trước giờ chưa từng gặp mặt, trong trí nhớ hình như cũng chưa từng đắc tội với ông ta, hôm nay không một chút nể tình như thế, thậm chí là khiến mình mất mặt trước mọi người. Đây rốt cục là ý gì?
Nghĩ tới đó, Nhiếp Chấn Bang dường như cũng nghĩ tới một khả năng, nhìn qua Lôi Định Quốc đứng cách đó không xa, quay qua nói khẽ với Triệu Tân Thiên:
- Tân Thiên à, cậu cũng nhìn ra chứ, ha ha ha, mượn một câu nói của Thái Tổ, trời cũng phải mưa, con gái phải lập gia đình. Ông ta làm thế nào chúng ta không quản nổi, nhưng chúng ta làm thế nào thì ông ta cũng sẽ không quản được.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đi về phía xe riêng của mình, để lại Triệu Tân Thiên vẫn đang sững sờ đứng tại chỗ, còn đang rơi vào trầm tư suy nghĩ điều gì.
Nhìn cảnh chào đón hoành tráng ngoài cửa sổ, Điền Húc Giang rất vừa lòng. Thật ra Điền Húc Giang lúc này tới cũng là bất đắc dĩ. Cô em gái khóc sướt mướt chạy tới thành phố Giang Châu, nói là em rể bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283112/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.