Điền Húc Giang cũng chẳn phải là nhân vật đơn giản gì, Nhiếp Chấn Bang này không phải gọi ông ta là Phó chủ tịch tỉnh sao? Lập tức, Điền Húc Giang liền phản kích lại một cái.
Chủ tịch tiểu Nhiếp, đường đường là một Chủ tịch thành phố cấp ba, bị người ta gọi là chủ tịch tiểu Nhiếp, như vậy cũng là bẽ mặt nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng không có nói lại cái gì.
Việc này cùng với việc Nhiếp Chấn Bang gọi Điền Húc Giang là Phó chủ tịch Điền, mà Điền Húc Giang cũng không có biện pháp gì khác giống nhau. Dù sao, chức vụ của bản thân Điền Húc Giang chính là Phó chủ tịch tỉnh, nếu thật sự mà vì chuyện này tức giận, để nó truyền ra ngoài, nếu để cho Ninh Thủ Thường và Thẩm Ngôn Thạc biết được, lại chẳng đốp chát lại là hắn muốn cướp quyền lực
Hiện tại, Nhiếp Chấn Bang cũng như vậy. Luận về cấp bậc, Điền Húc Giang là cán bộ cấp Thứ trưởng, so với Nhiếp Chấn Bang còn cao hơn nửa cấp. Luận về tuổi tác mà nói, Điền Húc Giang gọi Nhiếp Chấn Bang là Chủ tịch tiểu Nhiếp, đây cũng chẳng là vấn đề gì lớn lắm.
Nhiếp Chấn Bang cũng chẳng quan tâm tới. Danh xưng Chủ tịch tiểu Nhiếp này, chẳng những là Điền Húc Giang nói, trước đó Phạm Thường Thắng cũng đã từng gọi vậy rồi.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cười nhạt một tiếng, nhìn Điền Húc Giang nói:
- Phó chủ tịch tỉnh Điền, về vấn đề của tập đoàn dệt may, nói là không căn cứ, là loại trừ kẻ đối lập, tôi cảm thấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283111/chuong-376.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.