Cửa phòng bị đá văng, mọi người trong phòng đều đứng cả lên. Những người đang ngồi ở đây ai ai cũng là người có quyền cao chức trọng.
Xét về cấp bậc thì Hùng Phượng là bậc thấp nhất nhưng cô không gì cũng là Chủ nhiệm văn phòng đại diện của một thành phố lớn tại Bắc Kinh, những quan chức lớn gặp không ít, con ông cháu cha thì vô số nhưng một người kiêu ngạo như thế này dám ở khách sạn thành phố phá phách làm loạn thì quả là hiếm gặp.
Đàm gia sảnh là nơi rất nổi tiếng với các món ăn cung đình, ông chủ tiệm này nghe nói cũng là con cháu quý tộc trong thành phố. Hơn nữa về phương diện ẩm thực thì Thủ tướng Vân là người rất thích thưởng thức đã nhiều lần trong các bữa tiệc lớn ông đều đặt tiệc ở đây. Với địa vị của ông như bây giờ thì nó chính là bùa hộ mệnh của Đàm gia sảnh.
Vụ trưởng Quách nhướn mày nhưng không nói lời nào. Ở thủ đô lăn lộn biết bao nhiêu năm ông ta rất rõ rằng ở đây đầy rẫy những mối nguy hiểm tốt nhất là chỉ dựa vào bản thân mình mới là khôn ngoan nhất. Bộ trưởng Doãn lúc này cũng đang im hơi bặt tiếng.
Lúc này ánh mắt của mọi người đều hướng về phía cửa, hai chàng trai khôi ngô, khí chất phi phàm đang đứng canh trước cửa. Những người kiểu như thế này khẳng định là ở địa phương không hề có, họ rõ ràng có tố chất huấn luyện của lực lượng cảnh vệ. Trong thành phố thì khi nào và ai mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282762/chuong-537.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.