Thái độ của Chủ nhiệm Hứa thế này là sao, nó khiến tất cả cán bộ của thành phố Vọng Hải không khỏi choáng váng. Này, này, đây không phải là thái độ ngày hôm qua của Bộ trưởng Doãn sao?
Bên cạnh, An Quốc Vũ cũng đến gần Nhiếp Chấn Bang nói nhỏ:
- Chủ tịch thành phố, đây là cái loại chủ nhiệm vô tích sự, quá ngạo mạn rồi”
Bây giờ An Quốc Vũ đã tự coi mình là người thân cận nhất của Nhiếp Chấn Bang rồi, chính là cảm giác có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.
Mưu đồ này của An Quốc Vũ, Nhiếp Chấn Bang rất rõ, chỉ là Nhiếp Chấn Bang không muốn để tâm tới, con người An Quốc Vũ này, có chút khôn lỏi. Nhưng bản tính cũng không phải là người xấu. Trên đời làm gì có ai là hoàn hảo, chỉ cần còn có ích với ta, thì không có vấn đề gì cả. Lập tức, thì thầm:
- Lão An, không cần phải nôn nóng như thế. Người ta dù sao cũng là Phó Chủ nhiệm Ủy Ban cải cách và phát triển, ngày thường không ít các cán bộ cấp dưới phải tìm đến nhờ cậy, chút kiêu ngạo này cũng là chuyện thường tình. Lão An, bữa cơm hôm nay, không cần cho vào những khoản chiêu đãi khách của chính phủ, bản thân tôi có thể lo liệu được.”
Một trăm nghìn, bên trong lâu đài cổ Âu Á này, có lẽ đơn thuần chỉ là đẳng cấp của việc chi tiêu, đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang không cho nó nằm trong những khoản mà chính phủ phải chi, không phải nói Nhiếp Chấn Bang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282757/chuong-540.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.