Chưa nhìn thấy người đã nghe thấy tiếng. Đây là phong cách trước giờ của Vân đại thiếu gia, cho người ta cảm giác kẻ ở trên cao nhìn xuống, phong thái đứng ngoài thế tục.
Ở thủ đô này, Vân đại thiếu gia có thân phận đặc biệt, bản thân Vân đại thiếu gia là người có quốc tịch nước ngoài, thứ nữa, vị Vân Trí Quang này không tham dự vào công việc của bất kỳ một cơ chế nào, gã chỉ quan tâm một chuyện, chính là kinh doanh. Điểm này khiến cho Vân đại thiếu gia bớt đi rất nhiều đối thủ. Trên cơ bản, con cháu các nhà quyền quý ở thủ đô cùng Vân Trí Quang quan hệ rất tốt. Nếu Vân Trí Quang đã không có uy hiếp gì đến sự phát triển của bọn họ trong cơ chế, vậy bọn họ cũng không cần phải đắc tội Vân Trí Quang, bởi vì, đắc tội gã, đồng nghĩa với đắc tội với thủ tướng Vân Ba đứng sau lưng gã.
- Lão tam, đã lâu không gặp. Thế nào? Bây giờ phải đi à? Sao thế? Người anh em này tiếp đãi không được chu đáo sao?
Ánh mắt Vân Trí Quang vừa đảo về phía lô ghế riêng, cười nói.
Nhiếp Chấn Bang lúc này thản nhiên liếc qua chủ nhiệm Hứa gì đó, nói với Vân Trí Quang:
- Không muốn ăn nữa nên về, hôm nay bị đám người kia làm mất hứng, không có tâm tình, không dông dài nữa, thôi đi trước đây.
Lúc này, trong lô ghế riêng, nét mặt chủ nhiệm Hứa đầy vẻ kinh ngạc. Chủ nhiệm Hứa trước đây là nhân viên của Ủy ban Kế hoạch dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282755/chuong-541.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.