Lúc Bùi Vân Khiêm trở về, Thẩm Xu đang ngủ, thấy nàng ngủ ngon lành nên Bùi Vân Khiêm không quấy rầy nàng.
Lại không nghĩ, giấc ngủ này của Thẩm Xu thật sự rất sâu, mãi tới giờ Dậu vẫn còn chưa tỉnh lại, cho đến khi chuẩn bị hồi kinh, Bùi Vân Khiêm mới đành đ.á.n.h thức nàng.
Thẩm Xu ngủ mơ thấy một đám lửa lớn, bên cạnh còn mơ hồ nghe thấy tiếng khóc, tiếng la hét và tiếng đao kiếm va chạm, không đợi nàng chạy tới phía trước đã nghe thấy bên tai có người gọi, chờ nàng nhìn lại lần nữa, ánh lửa trong mộng cũng đã hoàn toàn biến mất.
Sau đó nàng mơ mơ màng màng mở mắt đã đối diện với đôi con ngươi tràn ngập sủng nịch của Bùi Vân Khiêm, trên mặt nàng xẹt qua nụ cười, mềm giọng nói, “Tướng quân, sao bây giờ chàng mới trở về thế?”
Tiểu cô nương vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói mềm mại như bông, chọc trái tim hắn ngứa ngáy.
Bùi Vân Khiêm đưa tay trừng phạt nhéo má mềm mại của Thẩm Xu, giọng nói mang theo ý cười bất đắc dĩ, “Học ai vậy? Còn học được cách quyến rũ ta?”
Có lẽ là còn mơ hồi, Thẩm Xu đưa tay khẽ đ.á.n.h bay bàn tay Bùi Vân Khiêm, “Đừng động tay động chân nữa.
”
Bùi Vân Khiêm sửng sốt, sau đó cười ra tiếng.
Lúc này Thẩm Xu cũng tỉnh táo vài phần, cũng mới ý thức được mình vừa làm gì, bỗng chốc cả kinh bật dậy, nhìn Bùi Vân Khiêm có chút ngượng ngùng.
“Tướng… tướng quân, chàng về rồi sao.
”
Bùi Vân Khiêm không hề để ý thu hồi ánh mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5274760/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.