Không bao lâu sau, Chu Tước đã trở lại.
Thấy thế, Tần Tuần sửng sốt, “Sao ngươi đã trở lại rồi? Tướng quân đâu?”
Chu Tước buông tay, “Tướng quân để ta trở về bảo vệ phu nhân.
”
Hai người một trái một phải đứng cạnh Thẩm Xu giống như môn thần, Thẩm Xu nâng mi mắt nhìn họ một cái rồi cúi đầu tiếp tục đùa nghịch quân cờ trong tay.
Đã không thể nói chuyện phiếm với nàng lại còn không thể chơi cùng nàng, hai người họ cứ thế nhìn nhau chằm chằm, còn không thú vị bằng Bùi Vân Khiêm, không biết hắn huấn luyện thế nào nữa.
Lát sau, Thẩm Xu như nhớ tới điều gì, con ngươi sáng lên, nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Tần Tuần, khẽ mở miệng hỏi, “Hai người các ngươi, ai theo tướng quân lâu hơn?”
Tần Tuần và Chu Tước sửng sốt nhìn nhau, không biết vì sao Thẩm Xu lại đột nhiên hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật trả lời, “Bẩm phu nhân, thuộc hạ và Chu Tước đều đi theo tướng quân từ khi còn nhỏ, không phân biệt thời gian sớm hay muộn.
”
Thẩm Xu chậm rãi thu hồi ánh mắt, suy tư ‘ừm’ một tiếng rồi nói tiếp, “Vậy từ nhỏ việc ăn, mặc, ở, đi lại đều do hai người các ngươi chuẩn bị?”
Tần Tuần gật đầu, “Đúng vậy, ngày thường tướng quân không thích cho người khác động vào đồ của mình, phần lớn đều do thuộc hạ chuẩn bị.
”
Dù sao thì, nam nữ khác biệt.
“Vậy sở thích của tướng quân, Tần hộ vệ đều rõ đúng không?”
“Đúng ạ.
”
Tần Tuần không rõ Thẩm Xu hỏi tới hỏi lui như thế để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5274759/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.