Tuy rằng Thẩm Xu mơ hồ nhưng vẫn rất thông minh lại phối hợp, rất nhanh đã uống hết t.h.u.ố.c trong chén.
Ánh nến trong phòng thắp sáng, bóng dáng cao lớn của Bùi Vân Khiêm kéo dài ở trên tường, rất lâu cũng chưa từng động.
Sau nửa đêm, lông mày Thẩm Xu ở trên giường dần dần giãn ra, cơn sốt gần như cũng đã lui hết.
Lúc này, Bùi Vân Khiêm mới yên lòng, khoé miệng không tự giác cong lên.
Bất tri bất giác nghĩ tới chén canh khai vị chiều nay, hắn mới nhớ tới hương vị chén canh kia đúng là không tồi.
Hắn biết, từ trước đến nay mười ngón tay Thẩm Xu không phải dính nước, bây giờ lại có thể vì hắn mà dùng thời gian cả một buổi trưa học làm bánh nấu canh, còn mặc kệ sức khoẻ bản thân biến mình thành như bây giờ.
Nghĩ vậy, ánh mắt Bùi Vân Khiêm hơi loé, cảm xúc trong mắt không rõ, bất kể bây giờ Thẩm Xu dùng tâm tư gì để đối đãi với hắn, hiện giờ nàng đã là thê t.ử của hắn, có lẽ, hắn nên mặc kệ tất thảy trước đây đối tốt với nàng hơn một chút.
Ngoài cửa ánh trăng sáng tỏ, ánh sáng chiếu vào tường đỏ ngói xanh, xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trong căn phòng.
Dưới ánh trăng, sắc mặt Bùi Vân Khiêm cũng dịu dàng hơn rất nhiều.
Đêm qua, cơn sốt của Thẩm Xu đã dịu lại, có lẽ là thật sự mệt nhọc quá độ cho nên ngủ tới buổi chiều ngày thứ hai mới tỉnh lại.
Sau khi tỉnh dậy, nàng chỉ cảm thấy cổ họng nóng rát, còn cảm thấy cay cay, đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4896145/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.