Ngoài cửa, Tần Tuần và Diệp Minh Tu nghe thấy động tĩnh trong phòng lập tức gõ cửa, khẩn trương nói, “Tướng quân sao vậy?”
Bùi Vân Khiêm bất chấp cánh tay bị thương, vội vàng đứng dậy nâng Thẩm Xu ngã trên mặt đất, cẩn thận để đầu nàng gối lên trên cánh tay mình, “Vào đây!”
Vừa dứt lời, cửa phòng đã bị Tần Tuần đẩy ra từ bên ngoài.
Thấy Thẩm Xu té xỉu trên mặt đất, Tần Tuần sửng sốt, thấy được dáng vẻ lo lắng sốt sắng của Bùi Vân Khiêm, đột nhiên không biết lang trung này là hắn mời về xem bệnh cho ai.
Bùi Vân Khiêm không tốn chút sức nào đã bế người lên giường nằm, còn không quên thuận tay kéo chăn che Thẩm Xu kín mít, chỉ để lộ ra một đoạn cổ tay.
Dường như Thẩm Xu cảm giác được hành động này của hắn, hơi hơi nhíu mày nhưng lúc này nàng không còn chút sức lực nào để giãy giụa, chỉ hơi giật giật rồi từ bỏ.
Diệp Minh Tu liếc nhìn Bùi Vân Khiêm một cái, thấy hành động liên tiếp của hắn, ông biết ngay trong lòng tên họ Bùi này đang nghĩ cái gì, nhướn mày một cái rồi cầm hòm t.h.u.ố.c tới bên giường xem bệnh cho Thẩm Xu.
Thấy sắc mặt của Thẩm Xu nhíu mày, ông khẽ đặt ngón tay lên cổ tay nàng, cộng thêm với chuyện xảy ra đêm qua, một lát sau, trong lòng Diệp Minh Tu đã hiểu rõ.
Đêm hôm qua tên họ Bùi bị sốt, có lẽ là cô nương này đã thức gần một đêm để chăm sóc, theo lý mà nói ban ngày hôm nay nghỉ ngơi t.ử tế hẳn là sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4896144/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.