Chạng vạng, Thẩm Xu mới mang bánh hoa quế ngọt đã làm xong qua, giữa trưa, nàng thấy Bùi Vân Khiêm chán ăn, vậy nên mới tự chủ trương đi làm bánh hoa quế, nghĩ nếu Bùi Vân Khiêm chịu ăn chắc hẳn sẽ không tức giận nữa.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Xu làm chuyện như vậy, nàng đứng ở cửa nửa ngày mới có đủ dũng khí gõ cửa.
Một lúc lâu sau, trong phòng mới truyền ra giọng nói lạnh như băng, “Vào đi.
”
Khi Thẩm Xu đẩy cửa vào trong, dường như nàng nghe được tiếng ho nhẹ đang cố nén lại, sau khi nàng bước vào lập tức ngừng lại.
“Tướng quân, ta mang cho ngươi một đĩa bánh hoa quế, cơm trưa ngươi không ăn gì, ăn cái này khai vị cơm chiều có lẽ có thể ăn nhiều thêm một chút.
”
Bùi Vân Khiêm ngẩng đầu nhìn qua, thiếu nữ rũ đầu nâng đĩa bánh đứng ở cửa, ngón tay nắm chặt đĩa bánh, môi hơi mím lại, dường như có chút khẩn trương.
Thấy thế, trong lòng Bùi Vân Khiêm không hiểu sao lại bực bội, hắn đáng sợ như thế sao? Một lúc lâu sau, hắn quay mặt sang chỗ khác, lạnh lùng mở miệng, “Không cần.
”
Nghe vậy, ngón tay Thẩm Xu siết chặt, mở miệng nói, “Tướng quân nếm thử một chút thôi, tuy đây là lần đầu tiên tôi làm, nhưng Lâm Lãng đã thử rồi, hương vị cũng không tồi.
”
Thẩm Xu khẩn trương, giọng nói dồn dập, lời nói vô cùng cẩn thận.
Lông mi Bùi Vân Khiêm giật giật, trong lòng giống như một mặt nước yên ả bỗng nhiên tạo thành từng đợt gợn sóng.
Hắn ngẩng đầu liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4888751/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.