Edit: Tô Hi
Beta: Hoa Tuyết
Thái bình năm thứ sáu.
Vừa vào hạ, trong vườn cảnh sắc xanh tươi, A Nguyên bế muội muội A Bảo đi vào nội điện Khôn Ninh cung.
Thấy mẫu hậu còn ngồi trong coi trước giường, A Bảo vừa muốn há mồm gọi, đã bị A Nguyên đưa tay bịt miệng: “Đừng lớn tiếng, phụ hoàng đang bị bệnh đấy.”
Đôi đen tròn của A Bảo chớp chớp, gật đầu.
A Nguyên mới bỏ xuống.
Ba tháng trước, Mục Nhung thân chinh đến Bắc Nguyên, tuy chiến thắng trở về, nhưng cánh tay lại bị thương, hắn lại không chịu ở lại Sơn Tây, cứ mang thương thế hồi kinh. Về đến hoàng cung, gặp mặt thê nhi, mới nghỉ ngơi một đêm, ai ngờ đến buổi sáng thì cả người nóng hổi như lửa, vừa rồi Khương Huệ đã mời thái y đến xem.
“Mẫu hậu.” A Nguyên đi tới, nhỏ giọng nói, “Phụ hoàng còn chưa tỉnh sao ạ?”
“Thái y nói phải một lát nữa phụ hoàng con mới tỉnh.” Khương Huệ sợ quấy rầy Mục Nhung, nên đi ra bên ngoài mới nói, “Không sao đâu, có điều cần nghỉ ngơi thật nhiều.”
Nghe phụ hoàng bệnh không nặng lắm, A Nguyên thở phào nhẹ nhõm: “Vậy hài nhi chờ cùng mẫu hậu.”
“Con có tấm lòng hiếu thảo là đủ rồi, thật sự ở chỗ này cũng không có gì để làm, con cứ dẫn A Bảo ra ngoài chơi đi.” Khương Huệ vuốt ve đầu nhi tử, “Khi nào phụ hoàng các con tỉnh lại, mẫu hậu sẽ sai người đi báo với các con.”
A Nguyên năm nay bảy tuổi, A Bảo mới ba tuổi.
Làm ca ca, A Nguyên rất bảo vệ muội muội, bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-sung-hau/14218/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.