Triết Hạo hậm hực bỏ ra ngoài, anh không tài nào hiểu nỗi thiếu gia mình cao quý lại muốn làm hạ nhân vì một người không trân trọng mình. Nhưng anh cũng tự cười mỉa mai chính mình. Anh cũng đi yêu một thiếu gia cả đời chưa bao giờ dùng ánh mắt chân tình nhìn về anh.
Trong phòng Trịnh Tiêu Diễn xả nước nóng vào bồn, mang khăn và quần áo để sẵn cho Vâng Trạch Vũ thay, còn mình nằm trên giường nghĩ ngơi bởi đầu cậu bỗng đau rất dữ dội.
Sau khi Vâng Trạch Vũ tắm rửa xong bước ra thoáng thấy nét mặt tái nhợt của Trịnh Tiêu Diễn liền hỏi.
"Tiêu Diễn em không khoẻ sao?"
"Không có, em hơi mệt tý thôi. Anh ra ngoài khoay khoả với em, lâu rồi anh không về Anh Quốc rồi."
Trịnh Tiêu Diễn nói xong liền kéo Vâng Trạch Vũ xuống sân.
Triết Hạo khoanh tay tựa cửa xe trừng mắt ghen ghét với Vâng Trạch Vũ. Rõ ràng khi chưa có anh ta xuất hiện cuộc sống của thiếu gia anh đã trở về yên ổn. Giờ quay về khơi lại tình cảm của thiếu gia anh, rồi sau đó lại vứt bỏ một lần nữa sao?
Trịnh Tiêu Diễn thấy Triết Hạo không chịu mở cửa, bèn đẩy người cảng trở sang bên, ân cần mở mở cửa gài dây an toàn cho Vâng Trạch Vũ...
Triết Hạo dù không vui cũng phải lái xe đưa hai người vui vẻ phía sau đến công viên Thiên Đường.
Một công viên dành cho các cặp tình nhân, Triết Hạo đi sau như người vô hình, thiếu gia xoay người cười ôn nhu nhờ anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-hon-uoc-voi-tong-tai-ac-ma/2828802/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.