Lúc Tô Thần tỉnh lại, Sở Thiên Dương đang ngồi ở đầu giường xem tài liệu. Căn phòng mờ tối, chỉ bật một cây đèn tường, Sở Thiên Dương mặc quần dài, áo sơ mi không cài cúc, dường như phát hiện vấn đề gì đó, hai hàng lông mày đen nhánh của anh cau lại.
“Sao thế?” Tô Thần hé miệng hỏi, chợt phát hiện giọng mình khản đặc.
Sở Thiên Dương quay sang, buông tài liệu xuống, áp tay lên trán cậu, “Tỉnh rồi? Có khó chịu chỗ nào không?”
Tô Thần lắc đầu, chỉ chỉ họng, mấp máy môi nói chữ ‘nước’, Sở Thiên Dương vội vã đứng lên rót chén nước ấm đút cho cậu, “Nữa không?”
Tô Thần lắc đầu, định ngồi dậy lại phát hiện toàn thân rã rời. Sở Thiên Dương thấy thế bèn khom lưng ôm cả cậu và chăn vào lòng mình, cúi đầu hôn lên bờ vai lộ bên ngoài, lại cọ cọ gương mặt hơi nóng của cậu, “Thần, em yêu, lấy anh nhé?”
Tô Thần không nói gì, chỉ giơ tay xoa xoa tóc anh, sau đó mới mở miệng, “Chuyện này, đợi thêm một thời gian nữa nhé?”
“Vì sao?” Sở Thiên Dương vùi cả mặt vào vai cậu, “Chẳng phải em cũng thích anh hay sao? Hay là, biểu hiện vừa rồi của anh làm em không hài lòng?”
Cho dù Tô Thần dày dạn kinh nghiệm hơn nữa thì vẫn bị một câu này của Sở Thiên Dương làm cho đỏ mặt, cậu hơi nghiêng đầu, véo mũi anh, “Anh nói linh tinh gì đấy?”
“Vậy sao em không chịu kết hôn cùng anh?” Lúc này Sở Thiên Dương tựa như một đứa trẻ không được ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-to-than-dich-hanh-phuc-sinh-hoat/2021451/quyen-2-chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.