Trương Tấn Bình vừa vào đến cửa đã nghe thấy tiếng cãi nhau ầm ĩ bên trong, lông mày không khỏi nhíu chặt lại, xem ra vị mẫu thân đại nhân kia của anh về rồi. Quả nhiên, bước vào nhà anh đã thấy ba mình đang ngồi trên sô pha, mặt sa sầm, chẳng nói chẳng rằng, bà Trầm Lan – mẹ kế của anh – ngồi bên lau nước mắt, hai đứa em không biết chạy đi đâu. Trọng Bình hẳn chưa tan tầm, mà thằng nhóc Thư Bình có lẽ thấy tình hình không ổn đã trốn mất rồi. Trương Tấn Bình thở dài, sao người đàn bà này lần nào về nhà đều phải ầm ĩ một lượt, ngại cuộc sống dễ chịu quá à?
“Ba, mẹ, sao thế ạ? Đang yên đang lành sao lại cãi nhau nữa rồi? Mẹ, có chuyện gì không thể bình tĩnh nói được sao, ba con mới ra viện, cứ thế này chẳng phải làm ông khó chịu sao?”
Trầm Lan thấy Trương Tấn Bình về cũng cố kiềm chế hơn, lau nước mắt, bà vẫn hơi kiêng dè đứa con riêng này. Liếc nhìn Trương Viễn Sơn vẫn không nói một lời, bà ta mở miệng, “Tấn Bình, con nói xem thế có được không, mẹ chỉ muốn ba con nói giúp nhà dì con mấy câu, làm gì mà khó khăn đến thế?”
“Dì út ấy ạ?”
Trương Viễn Sơn hừ giọng, “Nói hay gớm, nếu chỉ cần nói giúp vài câu thôi, sao ông bố vợ của tôi lại phải rút đầu vào mai, bảo bà đến khóc lóc với tôi?”
“Trương Viễn Sơn! Sao ông có thể nói ba tôi như vậy!”
“Hừ”
Trương Viễn Sơn hừ mũi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-to-than-dich-hanh-phuc-sinh-hoat/2021448/quyen-2-chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.