Văn Chân vào cửa đã cho lão nhân trên giường một lễ đệ tử.
“Lão sư, ngài vất vả.”
Âu Hầu Tu Kỷ mở to mắt, cũng có lẽ là vừa rồi mới nghỉ ngơi khôi phục một chút thể lực, hai mắt của hắn thoạt nhìn cũng sáng ngời một chút.
“Hoàng đế ngươi đến nhanh lắm.” Âu Hầu gọi hắn một tiếng, liền ý bảo Ninh Vân Tấn đỡ mình ngồi dậy.
Ninh Vân Tấn vội vàng cẩn thận mà nâng lão nhân dậy, lại ở phía sau hắn đệm vài cái đệm, khiến hắn dựa vào thoải mái hơn một chút.
“Lão sư, quốc thư bên kia đã đưa qua.” Văn Chân từ trong tay áo lấy ra một chiết tử, hai tay đưa lên trước, “Là cầu hòa.”
“Hoàng đế ngươi tự mình xử lý đi!”
Âu Hầu cũng không nhận chiết tử kia, giữa thần sắc có mang một cỗ ngạo khí bễ nghễ thiên hạ, “Lần này ta với lão thất phu Tất Thương Lãng kia ước chiến ngoài cửa ải, ban đầu là vì ngăn cản tộc Phụng Vũ lập quốc, tuy rằng ta làm thương nặng hắn, lại không nghĩ rằng Mông Tháp cư nhiên không để ý thể diện phái sĩ binh tiếp ứng.”
Hắn thở dài nói, “Tất Thương Lãng bị ta chấn thương phế phủ, cộng thêm đối phương không biết thương lão phu thế nào, chờ sau khi ta chết, chỉ cần giữ kín không phát tang, ít nhất vẫn có bảo đảm Đại Hạ ba đến năm năm thái bình. Hoàng đế ngươi thuận tiện dùng trong khoảng thời gian này tự giải quyết cho tốt đi!”
Ninh Vân Tấn bị lời của lão gia tử cả kinh trừng to hai mắt nhìn, hắn thế mới biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-thien-ha/1348460/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.