Sáng hôm sau tỉnh dậy, An Lạc mở mắt ra, phát hiện trước mắt là một mảng da màu mật ong. Chiếc chăn mềm mại đắp trên người, tay An Trạch nhẹ nhàng đặt trên thắt lưng anh, hai người cứ nằm sát vào nhau như vậy mà ngủ, da thịt kề cận, thân mật không gì sánh được.
Nhớ lại tất cả mọi thứ của tối hôm qua, An Lạc không khỏi có chút xấu hổ. Chưa nói đến việc tối hôm qua cứ mặc cậu làm đến mấy lần, cuối cùng dưới bầu không khí quá mức ấm áp mà còn khiến anh không kiềm được mà nói ra bí mật chôn sâu dưới đáy lòng bao nhiêu năm với cậu, về sau thậm chí còn ôm chặt lấy cậu như người chết đuối vớ được cọng rơm, giờ nhớ lại thực sự là rất mất mặt.
An Lạc sắc mặt cứng ngắc xốc chăn ra ngồi dậy, cảm giác cơ thể rất thoải mái. Hiển nhiên, tối hôm qua sau khi trở về cậu đã cẩn thận làm sạch, đồng thời bôi thuốc cho phía sau. Cho dù tối qua làm mấy lần, chỗ đó có chút quá tải, nhưng sau khi được bôi thuốc thì không còn đau nhức như lúc đầu nữa. An Trạch quả nhiên là một người rất cẩn thận và chu đáo.
An Lạc muốn tìm quần áo để mặc, nhưng phát hiện đây là phòng ngủ trong nhà mới của An Trạch, căn bản không có quần áo của mình. Quay đầu lại, đúng lúc chạm phải ánh mắt của An Trạch.
An Trạch cũng lật chăn ra ngồi dậy, mỉm cười lại gần hôn nhẹ lên trán anh, thấp giọng: “Tối hôm qua anh mệt như vậy, sao không ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-huynh-de-tinh-tham/1317467/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.