“Lập tức đến bệnh viện! Nhanh lên!”
Gần như là vô ý thức mà mở miệng nói ra những lời này, An Lạc cũng không biết vì sao mình phải vội vã tới bệnh viện trung tâm đến vậy. Có thể là do lo lắng cho An Trạch, hoặc có thể là muốn biết tình hình cụ thể vết thương của An Úc Đông.
Dọc đường đi, sắc mặt An Lạc rất khó coi. An Dương cũng luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc mà lái xe nhanh hơn. Lúc chạy tới bệnh viện thì đã là mười hai giờ ba mươi. Phòng cấp cứu tầng một trong đại sảnh đang rất hỗn độn. An Lạc kéo một y tá trẻ tuổi hỏi: “Xin hỏi An Úc Đông vừa bị tai nạn được đưa vào phòng nào?”
Y tá thoáng suy nghĩ rồi nói: “Có lẽ là được đưa vào phòng mổ ở tầng bảy…”
Lời còn chưa dứt, An Lạc đã xoay người như một cơn gió chạy ra cửa thang máy, ngón tay ấn nút thậm chí còn hơi run rẩy.
Cũng may đêm khuya không có nhiều người dùng thang máy, vừa ấn một cái cửa thang máy đã mở ra, An Lạc vội vàng bước vào ấn nút tầng bảy, An Dương cũng theo bước tiến vào. Thấy vẻ mặt khó coi của An Lạc, An Dương không kiềm được mà vỗ nhẹ lên vai anh, thấp giọng xoa dịu: “Đừng sốt ruột, không có việc gì đâu.”
An Lạc không nói chuyện, im lặng mà nhìn con số hiển thị thứ tự tầng trên đầu.
Rốt cục thang máy cũng lên đến tầng bảy, An Lạc bước nhanh ra ngoài, dựa theo mũi tên mà tìm đến phòng mổ đêm. Tại chỗ ngoặt cuối hành lang,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-huynh-de-tinh-tham/1317457/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.