Hương Tuyết công chúa thân thiết nắm lấy tay Đổng thị: “Trắc phi không cần lo lắng. Như vậy đi, ta cũng qua bên rừng mai kia nhìn một chút. Không chừng thật sự là rơi ở chỗ đó!”
Đổng thị tựa hồ như vô cùng kinh ngạc, liếc mắt nhìn Âu Dương Noãn một cái. Sau đó mới nói với Hương Tuyết: “Công chúa, ta sao dám phiền ngươi? Hôm nay trời rất tối, nếu không cẩn thận bị ngã thì làm sao?”
Mộ Hương Tuyết cười nói: “Không sao! Ngài cùng mẫu hậu ta có quen biết, đối với ta lại quan tâm như vậy. Ta vì ngài làm chút chuyện cũng là bình thường!”
Đổng thị nhìn đối phương, trong mắt toát lên vẻ cảm động: “Công chúa là khách nhân còn quan tâm như vậy, thật sự khiến cho ta không biết làm thế là tốt hay không nữa? Nhưng vô luận thế nào cũng không thể để cho ngươi đi a!”
Nói xong liền rất có ý tứ liếc mắt nhìn Âu Dương Noãn cùng Tôn Nhu Trữ. Dường như đang lên án sự thờ ơ của các nàng.
Âu Dương Noãn mỉm cười coi như không thấy. Đổng thị không khỏi âm thầm cắn răng, còn nói vài câu chung quy vẫn không ngăn được ý tốt của Hương Tuyết công chúa. Đành phải nhìn nàng mang theo nha đầu rời đi.
“Chúng ta liền đứng đây chờ một chút đi!”
Thực hiển nhiên, Đổng thị đánh mất trâm cài, không còn tâm tình đâu mà đi ngắm hoa quỳnh.
Âu Dương Noãn nhìn biểu cảm của đối phương, lần đầu tiên cảm thấy dường như không phải đang giả bộ. Trâm cài kia có lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-cao-mon-dich-nu/2100216/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.