Từ Phúc Thụy viện đi ra, trong không khí giống như lan tràn một loại hơi thở lạnh như băng khiến tay chân Âu Dương Noãn đều trở nên lạnh lẽo.
Lâm thị hoàn toàn gục ngã, nữ nhân này nhiều năm sống kiêu ngạo trong Âu Dương gia như vậy, lại bị nàng thiết kế vứt bỏ hết thảy, chỉ có thể còn chút hơi tàn mà sống.
Với tính cách của Lâm thị thì sống mà thống khổ như vậy thì còn không bằng chết đi.
Cũng vì nguyên nhân này mà Âu Dương Noãn mới giữ lại mạng sống cho Lâm thị, để bà ta từ từ trải qua cuộc sống thống khổ sống không bằng chết.
Âu Dương Noãn thản nhiên nhướng mày, lúc này đã là hoàng hôn. Cây cối trong viện được mưa tưới mát, lá cây vốn không mấy tươi tốt cũng bắt đầu sống lại.
Nàng thở dài nhẹ nhõm, thời tiết đã bắt đầu lạnh rồi.
Trở lại Noãn các, Phương mama đứng ở đầu hành lang cầm đèn lồng. Thấy Âu Dương Noãn trở về, cũng không nói tiếng nào chỉ cùng nàng vào phòng, thay nàng cởi áo khoác, gấp gọn lại.
Sau đó dìu nàng lên giường, Phương mama nhận lấy chén trà trong tay Hồng Ngọc, cúi người nhìn Âu Dương Noãn, khẩu khí có chút trách cứ nói: “Tiểu thư, người sao lại không nói cho nô tỳ biết rốt cuộc người đã làm gì chứ?”
“Mama, những lời này là có ý gì?”
“Tiểu thư, người không lừa được lão nô đâu. Nô tỳ nhìn người lớn lên từ nhỏ, ai có thể hiểu tiểu thư hơn ta? Phúc Thụy viện bên kia, là do tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-cao-mon-dich-nu/2100076/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.