Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tương thị, sắc mặt bà ta trắng bệch, môi cắn đến cơ hồ muốn bật máu, thắt lưng lại thẳng tắp. Nhìn thấy bà ta như vậy, Lão thái quân nheo đôi mắt tinh anh lại, Trầm thị âm thầm lắc đầu.
Lâm Văn Uyên giận tím mặt nói: “Cút xuống, ở đây không tới phiên ngươi nói chuyện!” Hắn biết Tương thị vì Lâm Nguyên Nhu mà cái gì cũng nói ra được, sợ bà ta nói cái gì liên quan đến mình.
Tương thị bước nhanh qua, đem Lâm Nguyên Nhu cơ hồ như không còn năng lực phản kháng bảo hộ phía sau. Tiếp theo ngẩng mạnh đầu, ưỡn ngực lớn tiếng nói: “Chuyện này hết thảy đều do ta làm, không liên quan đến Nhu Nhi. Các ngươi có gì thì cứ nhằm vào ta là được!”
Mọi người đều hít một ngụm khí lạnh, không dám tin nhìn Tương thị.
Tương thị lạnh lùng nhìn Lâm Văn Uyên, vợ chồng nhiều năm ngay trong nháy mắt kia bà ta đã biết trượng phu sẽ đổ hết thảy lên đầu nữ nhi. Nhu Nhi mới bao nhiêu tuổi, nếu hôm nay thực sự bị gán tội danh trộm cắp, không nói đến Thánh Thượng có trách tội hay không thì thanh danh của Nhu Nhi cùng hoàn toàn bị huỷ, cả đời này coi như xong!
Nghĩ đến đây Tương thị hung hăng trừng mắt nhìn Âu Dương Noãn, giống như hết thảy đều do đối phương tạo nên, hận không thể ăn tươi nuột sống Âu Dương Noãn.
Lâm Nguyên Hinh bị ánh mắt kia khiến trong lòng lo sợ nghi hoặc, trực giác nắm chặt tay Âu Dương Noãn, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-cao-mon-dich-nu/2100027/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.