Tô Mộc Lạc nhìn thẳng vào cặp mắt đỏ thẫm của Long Lăng, nhất thời khựng lại.
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Niềm vui sướиɠ rạn vỡ trong khoảnh khắc, đặc biệt là sau khi nhìn thấy sự lạnh lùng và hờ hững trong ánh mắt Long Lăng, lòng y đau như cắt, quá nhiều cảm xúc dồn dập tích tụ trong một khoảng thời gian ngắn không có cơ hội điều tiết, không thể tỉnh táo suy luận, Tô Mộc Lạc thậm chí còn không cảm giác được nỗi tuyệt vọng, mà chỉ cứ thế ngẩn người.
Y ngây ngốc nhìn Long Lăng, không nhúc nhích, cũng không có sức lực thoát khỏi sự trói buộc.
Long Lăng đột nhiên khom người, mặt không đổi sắc cúi đầu... ngửi mùi hương trêи người Tô Mộc Lạc.
Tô Mộc Lạc còn tưởng hắn đã tỉnh táo lại một chút, ánh mắt khẽ sáng lên, nói: "Ngươi----"
Y muốn hỏi Long Lăng nguồn cơn sự việc, tại sao hắn lại giống như không hề nhận ra mình, nhưng còn chưa thể mở lời, đã bị Long Lăng nắm cằm, hôn xuống.
Tô Mộc Lạc: "..."
Long Lăng dùng sức rất lớn, như là sợ y chạy mất, muốn giam y mãi ở đây như vậy---- Tô Mộc Lạc vốn bị trói hai tay, căn bản không thể cử động, chỉ có thể miễn cưỡng ngẩng đầu tiếp nhận nụ hôn này.
Mặc dù đây không phải nụ hôn đầu của bọn họ, nhưng nụ hôn lúc này hoàn toàn khác biệt so với lần trước đó---- nụ hôn đầu dù vội vàng nhưng vẫn ẩn chứa tình yêu và lưu luyến, còn lần này chỉ khiến cho Tô Mộc Lạc cảm thấy bị đè ép đến nghẹt thở.
"Long Lăng...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776973/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.